Chặng 8 (Tuy Hoà) : Làm sao để bơi ngửa ?

Image

Cái tựa tưởng chừng chẳng liên quan gì đến hành trình của tôi, nhưng đó là câu mà tôi đã hỏi một chú chiều nay khi bơi ở bãi biển Tuy Hoà – Phú Yên, thấy chú đang bơi ngửa mặt hướng lên trời, tôi liền quay sang hỏi chú, trước lúc đó tôi có thử nhưng không được. Chú nói: “Trước kia, chú cũng hỏi y như cháu khi thấy một người khác bơi ngửa” – “Cứ thả mình, đẩy người ra phía sau là nổi thôi”. Trước đó tôi đã thử, nhưng không nổi được, sau đó tôi thử lại, đẩy người ra phía sau và quả là thấy hiệu nghiệm, đầu tôi hướng lên trơi, chân và tay cũng nổi được chút chút, nhưng khi có sóng đánh thì lại chìm nghỉm và làm được vài ngụm nước. Rồi thử đi, thử lại vài lần, cuối cùng tôi cũng nổi lâu lâu được một chút, nhưng phải luyện tập nhiều hơn để có thể nổi hẳn được.

Điều đó, cũng giống như những việc khác trong cuộc sống, với những điều mà ta chưa biết, chưa từng làm. Điều quan trọng nhất đó là bạn phải “tin mình làm được“, sau đó là “luyện tập“, bạn phải kiên trì, bền bỉ làm đi, làm lại, làm tới lúc mình nhuần nhuyễn rồi mới thôi, giống như học bảng cửu chương, giờ ai cũng đọc vanh vách. Đa số chúng ta, mới dừng lại ở suy nghĩ là “Mình không thể”, “Không phù hợp với mình”, “Không phải dành cho mình” … vậy là ta đã thất bại ngay trong suy nghĩ. 

Liên tưởng gần hơn đến hành trình này, làm sao tôi có thể ngày nào cũng ngồi trên xe đạp với 8-10h/1 ngày ? Cũng chỉ với 2 quy tắc trên, những ngày đầu tiên luyện tập, chỉ ngồi được 1 tiếng là ê hết cả mông, đứng ngồi cũng không yên, rồi đôi bàn chân đi lại cũng không còn được bình thường, cảm giác tê, mỏi, ê … Phải đến gần 2 tuần tôi mới thích nghi được với chiếc xe đạp, bây giờ khi ngồi lâu mà ê mông, chỉ cần nhón người lên là hết. Việc này thì các cao thủ chơi xe đạp thì thừa kinh nghiệm, còn với tôi đó chỉ là trải nghiệm cá nhân.

Rồi những con dốc, những ngày đầu tiên, tôi khá vất vả với những con dốc trước Đèo Ngang vì chưa quen với việc leo dốc dài, dốc và nhiều như thế. Nhưng mỗi ngày là những con dốc, con đèo khác nhau, nó tự giúp tôi luyện tập làm sao để có thể leo được, vượt qua được chúng. Hôm nay, hành trình từ Qui Nhơn tới Tuy Hoà, chúng tôi đi men theo QL 1D rồi nối vào QL1A, đó là đường ven biển, nên bám lượn vòng theo các dãy núi và đồi ở phía tay phải, nên liên tục dốc nối dốc, đèo nối đèo, có những con dốc rất dài, rất cao và rất vòng vèo, về độ thử thách thì ăn đứt những con dốc của những ngày đầu tiên. Nhưng nếu những ngày đầu tiên, gặp những con dốc này, có lẽ thử thách sẽ rất lớn đối với tôi. Nhưng cũng may mắn, độ khó được xếp theo thứ tự tăng dần, nó chờ cho tôi luyện tập từ những cái nhỏ để chinh phục những cái lớn hơn, dài hơn, dai hơn.