Chặng 10 (Phan Rang): Tinh thần đồng đội

Chặng 10 – Một con số tròn trĩnh, chỉ còn 2 ngày nữa là chúng tôi có mặt tại Sài Gòn và chặng này cũng đánh dấu một cột mốc mới trong hành trình, đó là thêm 3 thành viên mới cùng tham gia hành trình tại Nha Trang. Cả 3 đi xe khách từ SG ra và gửi kèm theo xe đạp, đó là Tomo Huỳnh, Công Võ và Chính. Buổi sáng do xe khách tới trễ, rồi việc chuẩn bị ban đầu và xe của 1 trong 3 thành viên có chút trục trặc nên chúng tôi phải sửa cho xong, mãi tới gần 9h sáng chúng tôi mới xuất phát đi Phan Rang từ Huế. Và hôm nay mọi người cũng giống như ngày đầu tiên trong hành trình của tôi, sẽ thích nghi từ từ và cũng may mắn chặng này chỉ khoảng 106km, rồi 2 chặng còn lại tăng dần để mọi người làm quen. 

Chúng tôi rời Nha Trang và theo hướng qua sân bay Cam Ranh đi Phan Rang, vừa qua được những km đầu tiên thì chúng tôi gặp một con dốc dài khoảng 7km, con dốc này không quá dốc, nhưng khá dài, đủ để thử thách anh em trong những giờ đầu tiên, và quả nhiên sau mọi người cũng khá vất vả khi qua con dốc này. Ngay khi qua được, thì đã phải nghĩ ngắn lấy lại sức vì mọi nguười chưa quen. Cái nắng nóng bắt đầu quay trở lại sau 2-3 ngày thời tiết êm diụ hơn một chút. Trong 3 thành viên mới thì có Chính là quen nhất với việc đạp xe đường dài vì Chính làm bên du lịch và thường xuyên đưa khách đi du lịch bằng xe đạp, nên tốc độ của Chính khá tốt, tiếp theo là Công cũng thường xuyên đi xe nên cũng không gặp nhiều khó khăn lắm, sau đó là Tomo Huỳnh –  người bạn duy nhất mà tôi đã biết và gặp anh trước đó, Tomo chưa quen với việc đạp xe đường dài như vậy, nên cũng khá là thử thách với anh. Và tinh thần của anh hôm nay thực sự làm tôi ngưỡng mộ khi đã hoàn thành chặng mặc dù phải trải qua rất nhiều thử thách và có những lúc rất đuối. 

Tôi luôn đi ở cuối đoàn, vì có những ngày trước để tập luyện, nên may mắn tôi hiểu được những vấn đề sẽ xảy ra trong buổi đầu tiên và những khó khăn có thể gặp phải. Và do xe của 3 thành viên còn lại không có chỗ để đồ, nên xe tôi chưa thêm một túi đồ nữa. Đống hành lý trên xe nặng hơn, nhưng dường như tôi không còn cảm thấy sức nặng của chúng ở những phút đầu tiên do mọi người đang rất háo hức và khí thế được lan toả giữa các thành viên. Nhưng đến gần cuối buổi trưa, thì tôi mới cảm nhận thấy được sức nặng của xe, tốc độ xe khá chậm và khó bứt phá, và có những lúc xe khá liệng. Sau giờ buổi trưa, thì chúng tôi thiết kế lại để chuyển bớt lên xe máy, mọi thứ lại trở lại bình thường. 

Chúng tôi nghỉ trưa tại Cam Ranh, bữa ăn dường như ngon hơn vì những người bạn đồng hành. Đầu giờ chiều, tiếp tục chiến đấu, khi đó ngồi nghỉ gió thổi mát lồng lộng, nhưng khi bước vào hành trình, đó chính là thử thách trong cả buổi chiều này của chúng tôi. Trong cả buổi chiều cho tới lúc đến Phan Rang, dường như không có lúc nào là gió ngưng, mà hướng gió liên tục thay đổi, đầu tiên là ngược chiều rồi lại chuyển sang thổi ngang xe, nhưng hầu như không có gió xuôi chiều, nếu đi từ phía Sài Gòn ra Hà Nội thì được lợi gió cực kỳ. Quả là cái gió của vùng Ninh Thuận và Bình Thuận là danh bất hư truyền, những cơn gió mà tôi đã gặp cũng chỉ khoảng một phần nào đó, chứ không liên tục như những cơn gió này, cây cối xung quanh chao đảo vì gió, có những lúc chúng tôi tưởng phải dừng xe lại.

Do những thử thách như vậy và là ngày đầu tiên chưa quen, nên chúng tôi liên tục nghỉ ngắn trên đường khi cảm thấy mệt và không thể tiếp tục được nữa, có khi là những quán nước ven đường, khi là nhữg bóng cây râm mát, khi là những bụi cây, chúng tôi trò chuyện khá rôm rả và động viên nhau, quả là những giây phút đáng nhớ, mọi thứ được hồi phục nhanh chóng. Rồi chúng tôi lại tiếp tục hành trình chống trọi với những cơn gió, tốc độ cả buổi chiều khá chậm, chỉ khoảng 12km/h. Và lúc này, tôi nhận thấy rõ đuối sức của Tomo, nhưng ý chí của anh rất lớn, vẫn từng bước, từng bước vượt qua những cơn gió, nhưng Tomo phải nghỉ ngắn thêm nhiều hơn mọi người, anh liên tục tiếp thêm năng lượng bằng snack và nước, mỗi lần như vậy tôi cùng dừng lại với anh và động viên anh. Và có những lúc Tomo vượt lên trước cả đoàn như không hề có một khó khăn gì. Và đặc biệt hơn nữa, tất cả các chai nước hay đồ mà anh ăn, khi hết anh đều để vào một chiếc túi nilong treo trước xe, tới khi dừng lại ở quán nào đó thì anh gửi ở các quán đó chứ không để trên đường đi, những hành động nhỏ nhưng mang ý nghĩa rất lớn. 

Khoảng hơn 10km cuối cùng trước khi đến Phan Rang, gió vẫn không ngừng thử thách anh em, trời đã bắt đầu tối, khi chưa vào thành phố, chúng tôi phải mò mẫm trên đường và sử dụng ánh sáng từ các xe trên đường, nhà ven đường và một chiếc đèn pin tôi mang theo (tưởng trước quên ở Vinh nhưng đã tìm lại được), lúc này chúng tôi đi thành hàng 1 sát nhau để tập trung tránh bị xe ngược chiều đi đường che khuất. Và mọi người bắt đầu nước rút, chính lúc này bắt đầu thêm những thử thách mới, đó là chuột rút, đầu tiên là Công khi ngay ở phía sau tôi, Công gọi tôi quay lại vì nói chân bị chuột rút, chúng tôi dừng lại và đưa bình xịt cho Công, một lúc sau thì cũng hồi lại và đi tiếp. Tiếp theo đó là Chính, khi mọi người dừng lại hỏi đường thì cơ chân của Chính cũng bị bó cứng lại và liên tiếp những lần dừng lại như vậy Chính đều bị chuột rút, nhưng sau đó vẫn tiếp tục được.  Có một lần chuột rút nặng nhất là của Công, khi đó dùng bình xịt cũng không hiểu quả, khi đó Công khá đau, lúc đó tôi cũng không biết phải xử lý như thế nào, thấy trong tivi làm thế nào tôi làm thử như thế, ép mạnh chân của Công vào và nhấc thẳng lên, để một lúc cũng có hiệu quả. Còn Tomo thì không hề bị ảnh hưởng của chuột rút, nhưng tôi cảm nhận rõ sự đuối sức của anh. 

Cuối cùng bằng mọi sự cố gắng, chúng tôi đã đến được đích Phan Rang. Đến nơi, chúng tôi được sự tiếp đón khá chu đáo của Trung – em trai của bạn Châu đang ở bên Mỹ, mặc dù tôi mới chỉ biết Châu trên Facebook và trong hành trình này, nhưng Châu rất quan tâm, liên tục động viên và mời chúng tôi tới nhà ở Phan Rang, tuy không có ở đây, nhưng Châu dặn dò em trai rất kỹ. Rất cảm ơn Châu, em Trung và anh Tuấn đã hỗ trợ nhóm trong thời gian tại Phan Rang. 

Hôm nay hành trình chúng tôi lại tiếp tục đi Phan Thiết, ngày cuối cùng sẽ cán đích Sài Gòn. Hiện tại mọi người đang chuẩn bị cho chặng sáng nay, Tomo bị đau đầu gối phải đi khập khiễng, nhưng tôi tin chúng tôi sẽ tiếp tục chinh phục ngon lành 2 chặng còn lại cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Và chặng 10 đã giúp chúng tôi có những bài học vô cùng quý giá về tinh thần đồng đội trên đường và ngoài ra nữa là sự hỗ trợ cho 4 anh em của 2 nhân vật “bí ẩn” trên xe máy, 2 bạn thực sự là nguồn động lực cho chúng tôi, cám ơn 2 bạn nữ vô cùng dễ thương và đáng yêu của nhóm.

Hành trình còn lại:

19h – 19/5: Phan Rang – Phan Thiết (120km)

19h – 20/5: Phan Thiết – Sài Gòn  (197km)

Image

Nem nướng tại 15 Lê Lợi, Nha Trang. Ngon cực.

ImageImage

Biệt đội cứu xe khẩn cấp trong đêm, mặc dù đã 11h đêm. 

Image

Thêm bạn, thêm vui

Image

Tomo Huỳnh

Image

Thêm một túi hành lý song hành

Image

Làm tô bún cá trước khi đi

Image

Hội chơi chim tại Nha Trang.

ImageImage

Mọi thứ đã sẵn sàng

Image

Khởi hành rời Nha Trang

ImageImage

Tomo và chiếc túi thần kỳ

ImageImage

Con dốc 7km thử thách anh em

ImageImage

Chặng nghỉ đầu tiên sau con dốc

ImageImageImage

Rất ưng ý với chặng nghỉ này, mát lòng, mát dạ

ImageImageImageImageImageImage

Buổi trưa ngon lành cành đào, mà chị chủ quán lại ở Phú Thọ gần nhá, nhiều cái rất tình cờ.

Image

Vất vả băng gió

ImageImageImage

Cây cối xào xạc vì gió.

ImageImageImageImage

Cờ bay phần phật

ImageImage

Những người bộ hành

Image

Chặng nghỉ ngắn của Tomo

ImageImage

Làm vài chùm nho ở bãi cỏ

ImageImage

ImageImage

Đêm tối không làm chùn bước anh em

ImageImageImageImageImage